子宝东归以嘤其鸣矣求友声为韵作古诗七章宽
(宋代)孙应时
岁寒松柏苍,波动金石止。
物生不自别,有时正须此。
真源在极致,空谈非实理。
玉汝其或成,造物恩大矣。
物生不自别,有时正须此。
真源在极致,空谈非实理。
玉汝其或成,造物恩大矣。
《子宝东归以嘤其鸣矣求友声为韵作古诗七章宽》拼音标注
zǐ bǎo dōng gūi yǐ yīng qí míng yǐ qíu yǒu shēng wèi yùn zuò gǔ shī qī zhāng kuān
sùi hán sōng bǎi cāng,
bō dòng jīn shí zhǐ。
wù shēng bù zì bié,
yǒu shí zhèng xū cǐ。
zhēn yuán zài jí zhì,
kōng tán fēi shí lǐ。
yù rǔ qí huò chéng,
zào wù ēn dà yǐ 。