宝剑歌
(明代)孙炎
宝剑光耿耿,佩之可以当一龙。
只是阴山太古雪,为谁结此青芙蓉。
明珠为宝锦为带,三尺枯蛟出冰海。
自从虎革裹干戈,飞入芒砀育光彩。
青田刘郎汉诸孙,传家惟有此物存。
匣中千年睡不醒,白帝血染桃花痕。
山童神全眼如日,时见蜿蜒走虚室。
我逢龙精不敢弹,正气直贯青天寒。
还君持之献明主,若岁大旱为霖雨。
只是阴山太古雪,为谁结此青芙蓉。
明珠为宝锦为带,三尺枯蛟出冰海。
自从虎革裹干戈,飞入芒砀育光彩。
青田刘郎汉诸孙,传家惟有此物存。
匣中千年睡不醒,白帝血染桃花痕。
山童神全眼如日,时见蜿蜒走虚室。
我逢龙精不敢弹,正气直贯青天寒。
还君持之献明主,若岁大旱为霖雨。
《宝剑歌》拼音标注
bǎo jiàn gē
bǎo jiàn guāng gěng gěng,
pèi zhī kě yǐ dāng yī lóng。
zhǐ shì yīn shān tài gǔ xuě,
wèi shúi jié cǐ qīng fú róng。
míng zhū wèi bǎo jǐn wèi dài,
sān chǐ kū jiāo chū bīng hǎi。
zì cóng hǔ gé guǒ gān gē,
fēi rù máng dàng yù guāng cǎi。
qīng tián líu láng hàn zhū sūn,
chuán jiā wéi yǒu cǐ wù cún。
xiá zhōng qiān nián shùi bù xǐng,
bái dì xiě rǎn táo huā hén。
shān tóng shén quán yǎn rú rì,
shí jiàn wān yán zǒu xū shì。
wǒ féng lóng jīng bù gǎn dàn,
zhèng qì zhí guàn qīng tiān hán。
huán jūn chí zhī xiàn míng zhǔ,
ruò sùi dà hàn wèi lín yǔ 。