哭孟子乾行人三首 其一

(明代)孙绪

卧病沧江岁月深,每逢京使问佳音。乘骢逢业期平步,倚马才名竟陆沉。

一日纷纭惊白昼,孤囊经史忆青衿。泉台漠漠空长剑,天宇茫茫自古今。

《哭孟子乾行人三首 其一》拼音标注

kū mèng zǐ gān xíng rén sān shǒu qí yī
wò bìng cāng jiāng sùi yuè shēn,
měi féng jīng shǐ wèn jiā yīn。
chéng cōng féng yè qī píng bù,
yǐ mǎ cái míng jìng lù chén。
yī rì fēn yún liáng bái zhòu,
gū náng jīng shǐ yì qīng jīn。
quán tái mò mò kōng cháng jiàn,
tiān yǔ máng máng zì gǔ jīn。