峡山寺三首 其三与郑御史李逾国同登时再召赴阙 其三
(明代)孙蕡
明日青阳逼岁阑,绣衣聊得共跻攀。云铺衣背浮金殿,风引猿声怨玉环。
薄宦岂堪长作客,故乡惟有一登山。绳床睡暖梅花月,输与蒲庵老衲闲。
《峡山寺三首,其三与郑御史李逾国同登时再召赴阙 其三》拼音标注
xiá shān sì sān shǒu,qí sān yǔ zhèng yù shǐ lǐ yú guó tóng dēng shí zài zhào fù què qí sān
míng rì qīng yáng bī sùi lán,
xìu yī liáo dé gòng jī pān。
yún pū yī bèi fú jīn diàn,
fēng yǐn yuán shēng yuàn yù huán。
bó huàn qǐ kān cháng zuò kè,
gù xiāng wéi yǒu yī dēng shān。
shéng chuáng shùi nuǎn méi huā yuè,
shū yǔ pú ān lǎo nà xián。