题昭阳草堂手卷为增城县丞谢英赋

(明代)孙蕡

太傅风流一千载,乌衣朱雀今谁在。何时文水见文孙,玉树亭亭继光彩。

茅茨还枕小东山,山下银溪玉作湾。不独澄江静如练,金屏想像如花颜。

陂塘别墅恣情适,荡漾寒波映空碧。隐隐疑闻躐屐声,青青似带罗裙色。

罗裙翠带总相宜,君家兄弟况能诗。细雨蛙声来座席,淡云疏影落涟漪。

南陲作郡无复意,那更旁人知许事。讼庭窄狭临溪水,日倩鸥群伴清致。

清梦迢迢若个边,鸣蜩初变柳盈园。咏歌未必惭康乐,俊秀真堪比惠连。

惠连别来年岁久,梦里知能相见否。且停忆草远生愁,便可巡池酌春酒。

伯仲联翩圭组才,声名远播凤凰台,暂时分手何有哉。

行当连袂赴青琐,莫学柴桑归去来。

《题昭阳草堂手卷为增城县丞谢英赋》拼音标注

tí zhāo yáng cǎo táng shǒu juàn wèi zēng chéng xiàn chéng xiè yīng fù
tài fù fēng líu yī qiān zài,
wū yī zhū què jīn shúi zài。
hé shí wén shǔi jiàn wén sūn,
yù shù tíng tíng jì guāng cǎi。
máo cí huán zhěn xiǎo dōng shān,
shān xià yín xī yù zuò wān。
bù dú chéng jiāng jìng rú liàn,
jīn píng xiǎng xiàng rú huā yán。
bēi táng bié shù zì qíng shì,
dàng yàng hán bō yìng kōng bì。
yǐn yǐn yí wén liè jī shēng,
qīng qīng sì dài luō qún sè。
luō qún cùi dài zǒng xiāng yí,
jūn jiā xiōng dì kuàng néng shī。
xì yǔ wā shēng lái zuò xí,
dàn yún shū yǐng luò lián yī。
nán chúi zuò jùn wú fù yì,
nà gèng páng rén zhī xǔ shì。
sòng tíng zhǎi xiá lín xī shǔi,
rì qiàn ōu qún bàn qīng zhì。
qīng mèng tiáo tiáo ruò gè biān,
míng tiáo chū biàn lǐu yíng yuán。
yǒng gē wèi bì cán kāng lè,
jùn xìu zhēn kān bǐ hùi lián。
hùi lián bié lái nián sùi jǐu,
mèng lǐ zhī néng xiāng jiàn fǒu。
qiě tíng yì cǎo yuǎn shēng chóu,
biàn kě xún chí zhuó chūn jǐu。
bó zhòng lián piān gūi zǔ cái,
shēng míng yuǎn bō fèng huáng tái,
zàn shí fēn shǒu hé yǒu zāi。
xíng dāng lián mèi fù qīng suǒ,
mò xué chái sāng gūi qù lái。