代内赠别二首 其二

(明代)孙蕡

君不行兮夷犹,长风飒飒林木秋。岁云暮矣白日晚,君之行也不可以久留。

山川悠悠靡终极,独立空闺长叹息。临歧不得逐行踪,别后相思复何益。

水中摸月那得轮,镜中照影那得真。百年长是远离别,魂梦相逢那得亲。

《代内赠别二首 其二》拼音标注

dài nèi zèng bié èr shǒu qí èr
jūn bù xíng xī yí yóu,
cháng fēng sà sà lín mù qīu。
sùi yún mù yǐ bái rì wǎn,
jūn zhī xíng yě bù kě yǐ jǐu líu。
shān chuān yōu yōu mǐ zhōng jí,
dú lì kōng gūi cháng tàn xī。
lín qí bù dé zhú xíng zōng,
bié hòu xiāng sī fù hé yì。
shǔi zhōng mō yuè nà dé lún,
jìng zhōng zhào yǐng nà dé zhēn。
bǎi nián cháng shì yuǎn lí bié,
hún mèng xiāng féng nà dé qīn。