诵次魏诗

(宋代)孙觌

歌终白玉烂,梦觉黄粮熟。斯人已寂寥,皎皎在空谷。

谁令黔首愚,竟坐城旦读。光芒丰城剑,恸哭荆山玉。

邹郎乃其徒,阅世何烛局。高风渺不嗣,句法此遗躅。

火攻真下策,吊古悼秦俗。骊山一炬燔,鸡林万金赎。

《诵次魏诗》拼音标注

sòng cì wèi shī
gē zhōng bái yù làn,
mèng jué huáng liáng shú。
sī rén yǐ jì liáo,
jiǎo jiǎo zài kōng gǔ。
shúi lìng qián shǒu yú,
jìng zuò chéng dàn dú。
guāng máng fēng chéng jiàn,
tòng kū jīng shān yù。
zōu láng nǎi qí tú,
yuè shì hé zhú jú。
gāo fēng miǎo bù sì,
jù fǎ cǐ yí zhú。
huǒ gōng zhēn xià cè,
diào gǔ dào qín sú。
lí shān yī jù fán,
jī lín wàn jīn shú。