题先徽录十韵

(明代)孙传庭

汉代君家盛绝伦,明时奕叶远逾新。一完白璧生庭玉,两获元珠擅席珍。

出应祯祥同凤览,诞繇仁厚并麟振。积书早信儿能读,断织尝愁母见嗔。

弓冶相承蒙泽永,埙篪迭奏此情真。衔鳣座上儒风古,扰雉田间吏术淳。

即墨不封翻是罪,原思何病但宜贫。瞻云洒泪悲空罍,倾日怀丹叹穫薪。

丘壑尚堪容故我,耕樵总不愧前人。天心倘在偏衡虑,世路难知漫怆神。

《题先徽录十韵》拼音标注

tí xiān hūi lù shí yùn
hàn dài jūn jiā shèng jué lún,
míng shí yì yè yuǎn yú xīn。
yī wán bái bì shēng tíng yù,
liǎng huò yuán zhū shàn xí zhēn。
chū yìng zhēn xiáng tóng fèng lǎn,
dàn yáo rén hòu bìng lín zhèn。
jī shū zǎo xìn ér néng dú,
duàn zhī cháng chóu mǔ jiàn tián。
gōng yě xiāng chéng méng zé yǒng,
xūn chí dié zòu cǐ qíng zhēn。
xián zhān zuò shàng rú fēng gǔ,
rǎo zhì tián jiān lì zhú chún。
jí mò bù fēng fān shì zùi,
yuán sī hé bìng dàn yí pín。
zhān yún sǎ lèi bēi kōng léi,
qīng rì huái dān tàn huò xīn。
qīu hè shàng kān róng gù wǒ,
gēng qiáo zǒng bù kùi qián rén。
tiān xīn tǎng zài piān héng lv̀,
shì lù nán zhī màn chuàng shén。