题大光寺诗

(宋代)史尧弼

百转细落修蛇蟠,两间螺髻巉青峦,
两下碧涧流清寒。天旋路尽不复去,
环为绝嶂凌空攒。伧佇左右更折旋。
摄伏犀虎蹲猊狻。忽然覆釜落山趾,
化出宝宇中平宽。石床曩事知有无,
猖狂欲往心渺漫。空忆盛时元壮观,
鸣钟击鼓侵云端。天魔禠魄不敢干,
那知劫灾须臾间。凄凉瓦砾荒丛菅,
但存四壁空青山。兴亡一去宁复还,
独遣道者身苦难。我喟而作坐长叹,
乞为白云千负闲。

《题大光寺诗》拼音标注

tí dà guāng sì shī
bǎi zhuǎn xì luò xīu shé pán,
liǎng jiān luó jì chán qīng luán,
liǎng xià bì jiàn líu qīng hán。
tiān xuán lù jǐn bù fù qù,
huán wèi jué zhàng líng kōng zǎn。
cāng zhù zuǒ yòu gèng zhé xuán。
shè fú xī hǔ dūn ní suān。
hū rán fù fǔ luò shān zhǐ,
huà chū bǎo yǔ zhōng píng kuān。
shí chuáng nǎng shì zhī yǒu wú,
chāng kuáng yù wǎng xīn miǎo màn。
kōng yì shèng shí yuán zhuàng guān,
míng zhōng jí gǔ qīn yún duān。
tiān mó sī pò bù gǎn gān,
nà zhī jié zāi xū yú jiān。
qī liáng wǎ lì huāng cóng jiān,
dàn cún sì bì kōng qīng shān。
xīng wáng yī qù níng fù huán,
dú qiǎn dào zhě shēn kǔ nán。
wǒ kùi ér zuò zuò cháng tàn,
qǐ wèi bái yún qiān fù xián 。