山居诗 其三十二
(宋代)释延寿
万事从来祇自招,安危由己路非遥。笙歌韵里花先落,松桧枝閒云未消。
数下磬声孤月夜,一炉香翥白云朝。谁人会我高楼意,门掩空庭思寂寥。
《山居诗 其三十二》拼音标注
shān jū shī qí sān shí èr
wàn shì cóng lái qí zì zhāo,
ān wēi yóu jǐ lù fēi yáo。
shēng gē yùn lǐ huā xiān luò,
sōng kuài zhī xián yún wèi xiāo。
shù xià qìng shēng gū yuè yè,
yī lú xiāng zhù bái yún zhāo。
shúi rén hùi wǒ gāo lóu yì,
mén yǎn kōng tíng sī jì liáo。