山居诗 其二十一

(宋代)释延寿

忙处须閒淡处浓,世情疏后道情通。了然得旨青冥外,兀尔虚心罔象中。

泉细石根飞不尽,云濛山脚出无穷。樵夫钓客虽閒散,未必真栖与我同。

《山居诗 其二十一》拼音标注

shān jū shī qí èr shí yī
máng chù xū xián dàn chù nóng,
shì qíng shū hòu dào qíng tōng。
le rán dé zhǐ qīng míng wài,
wù ěr xū xīn wǎng xiàng zhōng。
quán xì shí gēn fēi bù jǐn,
yún méng shān jiǎo chū wú qióng。
qiáo fū diào kè sūi xián sàn,
wèi bì zhēn qī yǔ wǒ tóng。