山居诗 其十七

(宋代)释延寿

松萝閒锁一身孤,履道安禅是密谟。借问野云谁断续,思量春草自荣枯。

多见异兽心堪伏,来惯幽禽不用呼。万物尽从成熟得,莫教容易丧工夫。

《山居诗 其十七》拼音标注

shān jū shī qí shí qī
sōng luó xián suǒ yī shēn gū,
lv̌ dào ān shàn shì mì mó。
jiè wèn yě yún shúi duàn xù,
sī liàng chūn cǎo zì róng kū。
duō jiàn yì shòu xīn kān fú,
lái guàn yōu qín bù yòng hū。
wàn wù jǐn cóng chéng shú dé,
mò jiào róng yì sāng gōng fū。