赋古岩

(宋代)释行海

撑空乱石带云霞,灵树曾开几劫花。人在玲珑深处坐,疏疏泉点滴袈裟。

《赋古岩》拼音标注

fù gǔ yán
chēng kōng luàn shí dài yún xiá,
líng shù céng kāi jī jié huā。
rén zài líng lóng shēn chù zuò,
shū shū quán diǎn dī jiā shā。