听子善琴

(宋代)释行海

青松宿鹤涧泉流,云意迟迟山意秋。一曲广陵休尽奏,月寒天地古人愁。

《听子善琴》拼音标注

tīng zǐ shàn qín
qīng sōng sù hè jiàn quán líu,
yún yì chí chí shān yì qīu。
yī qū guǎng líng xīu jǐn zòu,
yuè hán tiān dì gǔ rén chóu。