前之十首次诗 其四

(宋代)释行海

十五游方今五十,久将孤锡挂山林。平生不作可怜色,是事但求无愧心。

陌上春回青草暖,天涯人去碧云深。满园风滚梅花雪,更有幽禽弄好音。

《前之十首次诗 其四》拼音标注

qián zhī shí shǒu cì shī qí sì
shí wǔ yóu fāng jīn wǔ shí,
jǐu jiāng gū xí guà shān lín。
píng shēng bù zuò kě lián sè,
shì shì dàn qíu wú kùi xīn。
mò shàng chūn húi qīng cǎo nuǎn,
tiān yá rén qù bì yún shēn。
mǎn yuán fēng gǔn méi huā xuě,
gèng yǒu yōu qín nòng hǎo yīn。