丁未昏

(宋代)释行海

异乡芳草故乡情,闻道烟烽满旧京。
林下岂无贤圣迹,城中唯有管弦声。
水流云散成寥落,花笑莺啼做太平。
今日已无荣辱念,此山深处寄浮生。

《丁未昏》拼音标注

dīng wèi hūn
yì xiāng fāng cǎo gù xiāng qíng,
wén dào yān fēng mǎn jìu jīng。
lín xià qǐ wú xián shèng jī,
chéng zhōng wéi yǒu guǎn xián shēng。
shǔi líu yún sàn chéng liáo luò,
huā xiào yīng tí zuò tài píng。
jīn rì yǐ wú róng rǔ niàn,
cǐ shān shēn chù jì fú shēng 。