寄友分得客字

(宋代)释文珦

夜来有清梦,梦见山阴客。
宛然过兰亭,分吟坐苔石。
晓闻在湖寺,挥尘论经席。
会面安可期,相思春草碧。

《寄友分得客字》拼音标注

jì yǒu fēn dé kè zì
yè lái yǒu qīng mèng,
mèng jiàn shān yīn kè。
wǎn rán guò lán tíng,
fēn yín zuò tái shí。
xiǎo wén zài hú sì,
hūi chén lùn jīng xí。
hùi miàn ān kě qī,
xiāng sī chūn cǎo bì 。