题履道兄古松图
(宋代)释文珦
屏间何人画四松,高标半在烟云中。
人来尽作真松看,槎枒古怪势不同。
一株连蜷如老龙,曾见於康庐窈窱之深峰。
两株横斜苍黛色,曾见於雁荡高寒之绝壁。
最西一株更奇特,老来昏耄记不得。
想得当初落笔旱,名山洞府遍寻思。
细将览胜探幽兴,暗写凌霜傲雪姿。
古为画者虽无数,少有人能得真趣。
毕宏韦偃骨已寒,今日此图堪独步。
主人劝我为作歌,才薄无奈何此图何。
疾书一百六十字,勿笑迫促无委佗。
人来尽作真松看,槎枒古怪势不同。
一株连蜷如老龙,曾见於康庐窈窱之深峰。
两株横斜苍黛色,曾见於雁荡高寒之绝壁。
最西一株更奇特,老来昏耄记不得。
想得当初落笔旱,名山洞府遍寻思。
细将览胜探幽兴,暗写凌霜傲雪姿。
古为画者虽无数,少有人能得真趣。
毕宏韦偃骨已寒,今日此图堪独步。
主人劝我为作歌,才薄无奈何此图何。
疾书一百六十字,勿笑迫促无委佗。
《题履道兄古松图》拼音标注
tí lv̌ dào xiōng gǔ sōng tú
píng jiān hé rén huà sì sōng,
gāo biāo bàn zài yān yún zhōng。
rén lái jǐn zuò zhēn sōng kàn,
chá yá gǔ guài shì bù tóng。
yī zhū lián quán rú lǎo lóng,
céng jiàn yú kāng lú yǎo tiào zhī shēn fēng。
liǎng zhū héng xié cāng dài sè,
céng jiàn yú yàn dàng gāo hán zhī jué bì。
zùi xī yī zhū gèng qí tè,
lǎo lái hūn mào jì bù dé。
xiǎng dé dāng chū luò bǐ hàn,
míng shān dòng fǔ biàn xún sī。
xì jiāng lǎn shèng tàn yōu xīng,
àn xiě líng shuāng ào xuě zī。
gǔ wèi huà zhě sūi wú shù,
shǎo yǒu rén néng dé zhēn qù。
bì hóng wéi yǎn gǔ yǐ hán,
jīn rì cǐ tú kān dú bù。
zhǔ rén quàn wǒ wèi zuò gē,
cái bó wú nài hé cǐ tú hé。
jí shū yī bǎi lìu shí zì,
wù xiào pò cù wú wěi tuó 。