炙背

(宋代)释文珦

老身不能寒,心唯爱冬日。
炙背蓬门爱,暖气浃肌骨。
自谓人间世,世乐居第一。
虽曰狐貉温,功莫与之匹。
山居人不到,独坐快扪虱。

《炙背》拼音标注

zhì bèi
lǎo shēn bù néng hán,
xīn wéi ài dōng rì。
zhì bèi péng mén ài,
nuǎn qì jiá jī gǔ。
zì wèi rén jiān shì,
shì lè jū dì yī。
sūi yuē hú hé wēn,
gōng mò yǔ zhī pǐ。
shān jū rén bù dào,
dú zuò kuài mén shī 。