悠悠万里行

(宋代)释文珦

悠悠万里行,河畔草青青。
青草有衰歇,远行无期程。
秦既灭六国,驱民筑长城。
长城三千里,将以艰胡兵。
城边沙水寒,饮马马悲鸣。
筑夫困久役,谁无乡土情。
父母念孝养,室家叹孤{儇亻换女}。
万一死於筑,白骨空支撑。
膏血脂草莽,魂魄亦飘零。
苦哉筑城人,举杵无乐声。
仁守国自固,不仁祸期宏。
祖龙不知此,纵暴劳苍生。
高明鬼瞰室,天道常恶盈。
长城徒高高,不救秦祚倾。
岂若唐虞君。长衣燕泰宁。
至德亘万古,巍巍不可名。

《悠悠万里行》拼音标注

yōu yōu wàn lǐ xíng
yōu yōu wàn lǐ xíng,
hé pàn cǎo qīng qīng。
qīng cǎo yǒu shuāi xiē,
yuǎn xíng wú qī chéng。
qín jì miè lìu guó,
qū mín zhú cháng chéng。
cháng chéng sān qiān lǐ,
jiāng yǐ jiān hú bīng。
chéng biān shā shǔi hán,
yǐn mǎ mǎ bēi míng。
zhú fū kùn jǐu yì,
shúi wú xiāng tǔ qíng。
fù mǔ niàn xiào yǎng,
shì jiā tàn gū { xuān rén huàn nv̌ }。
wàn yī sǐ yú zhú,
bái gǔ kōng zhī chēng。
gāo xiě zhī cǎo mǎng,
hún pò yì piāo líng。
kǔ zāi zhú chéng rén,
jǔ chǔ wú lè shēng。
rén shǒu guó zì gù,
bù rén huò qī hóng。
zǔ lóng bù zhī cǐ,
zòng bào láo cāng shēng。
gāo míng gǔi kàn shì,
tiān dào cháng è yíng。
cháng chéng tú gāo gāo,
bù jìu qín zuò qīng。
qǐ ruò táng yú jūn。
cháng yī yàn tài níng。
zhì dé gèn wàn gǔ,
wēi wēi bù kě míng 。