旅吟 其一

(宋代)释文珦

故居抛水石,客路厌风霜。衰鬓从教短,馀生不愿长。

《旅吟 其一》拼音标注

lv̌ yín qí yī
gù jū pāo shǔi shí,
kè lù yàn fēng shuāng。
shuāi bìn cóng jiào duǎn,
yú shēng bù yuàn cháng。