羊城秋忆 其四
(宋代)安道
三千红粉泣仳离,鬓乱钗横下翠帷。一叶已难逢范蠡,千金谁为赎文姬。
含颦柳叶销残黛,覆额梅花冷旧枝。谁肯坠楼轻七尺,绿珠千古是男儿。
《羊城秋忆 其四》拼音标注
yáng chéng qīu yì qí sì
sān qiān hóng fěn qì pǐ lí,
bìn luàn chāi héng xià cùi wéi。
yī yè yǐ nán féng fàn lǐ,
qiān jīn shúi wèi shú wén jī。
hán pín lǐu yè xiāo cán dài,
fù é méi huā lěng jìu zhī。
shúi kěn zhùi lóu qīng qī chǐ,
lv̀ zhū qiān gǔ shì nán ér。