感时 其二
(宋代)安道
出山愁易入山难,当局何如局外闲。拂袖恐伤明主意,作书惟许后人看。
竿无巧饵鱼空羡,匣有遗珠雀敢弹。薪胆未成今日事,终宵频起涕阑干。
《感时 其二》拼音标注
gǎn shí qí èr
chū shān chóu yì rù shān nán,
dāng jú hé rú jú wài xián。
fú xìu kǒng shāng míng zhǔ yì,
zuò shū wéi xǔ hòu rén kàn。
gān wú qiǎo ěr yú kōng xiàn,
xiá yǒu yí zhū què gǎn dàn。
xīn dǎn wèi chéng jīn rì shì,
zhōng xiāo pín qǐ tì lán gān。