还山吟

(宋代)安道

拂衣多谢道旁尘,笠杖随身悟夙因。笠世何曾有高士,好山犹肯待归人。

诗书是幻须能读,钟鼓无灵莫认真。落落乾坤随具眼,此行翻喜见闻新。

《还山吟》拼音标注

huán shān yín
fú yī duō xiè dào páng chén,
lì zhàng súi shēn wù sù yīn。
lì shì hé céng yǒu gāo shì,
hǎo shān yóu kěn dài gūi rén。
shī shū shì huàn xū néng dú,
zhōng gǔ wú líng mò rèn zhēn。
luò luò gān kūn súi jù yǎn,
cǐ xíng fān xǐ jiàn wén xīn。