白鹄篇
(明代)区怀瑞
若有真人骖白鹄,朝从蓬壶翥,暮向瑶台宿。醉云峭之神瀵,采冰窕之潭菊。
寰中甲子忘飞光,玉绳赤箭劳相续。阁何皂而馔麟,亭何幔而脯鹿。
历踵息以千秋,瞬方瞳之双绿。吐纳六幂,掀转二仪。
玄风浩荡,丹光陆离。登谒木公,顾揖星妃。住世超世,天韬不可知。
但见鹤雏松子,摩霄而偃盖,掩映人间金屈卮。偶来花底坐醺醺,玄峦顶上开天门。
且将一万二千岁,幻作人皇氏子孙。
《白鹄篇》拼音标注
bái hú piān
ruò yǒu zhēn rén cān bái hú,
zhāo cóng péng hú zhù,
mù xiàng yáo tái sù。
zùi yún qiào zhī shén fèn,
cǎi bīng tiǎo zhī tán jú。
huán zhōng jiǎ zǐ wàng fēi guāng,
yù shéng chì jiàn láo xiāng xù。
gé hé zào ér zhuàn lín,
tíng hé màn ér fǔ lù。
lì zhǒng xī yǐ qiān qīu,
shùn fāng tóng zhī shuāng lv̀。
tǔ nà lìu mì,
xiān zhuǎn èr yí。
xuán fēng hào dàng,
dān guāng lù lí。
dēng yè mù gōng,
gù yī xīng fēi。
zhù shì chāo shì,
tiān tāo bù kě zhī。
dàn jiàn hè chú sōng zǐ,
mó xiāo ér yǎn gài,
yǎn yìng rén jiān jīn qū zhī。
ǒu lái huā dǐ zuò xūn xūn,
xuán luán dǐng shàng kāi tiān mén。
qiě jiāng yī wàn èr qiān sùi,
huàn zuò rén huáng shì zǐ sūn。