闺中闻子规

(明代)区大相

玉楼绮窗朝日晖,百花声中闻子规。憔悴林莺浑不语,差池梁燕未堪飞。

绕遍南枝又北枝,可怜千春伤别离。直从桂岭花开日,啼到巴川花落时。

巴川桂岭春难驻,越南燕北路多歧。几处听来皆下泪,谁家闻去不低眉。

佳人玉箸垂红颊,朱颜坐叹芳菲歇。览镜慵图两鬓鸦,停针懒绣双飞蝶。

长安大道皆言直,梦里相寻转相失。徒闻泪血染成花,岂料贞心化为石。

含愁含恨诉香闺,想料枝头只独栖。但令贱妆惊鸳梦,不劝行人驻马啼。

《闺中闻子规》拼音标注

gūi zhōng wén zǐ gūi
yù lóu qǐ chuāng zhāo rì hūi,
bǎi huā shēng zhōng wén zǐ gūi。
qiáo cùi lín yīng hún bù yǔ,
chà chí liáng yàn wèi kān fēi。
rào biàn nán zhī yòu běi zhī,
kě lián qiān chūn shāng bié lí。
zhí cóng gùi líng huā kāi rì,
tí dào bā chuān huā luò shí。
bā chuān gùi líng chūn nán zhù,
yuè nán yàn běi lù duō qí。
jī chù tīng lái jiē xià lèi,
shúi jiā wén qù bù dī méi。
jiā rén yù zhù chúi hóng jiá,
zhū yán zuò tàn fāng fēi xiē。
lǎn jìng yōng tú liǎng bìn yā,
tíng zhēn lǎn xìu shuāng fēi dié。
cháng ān dà dào jiē yán zhí,
mèng lǐ xiāng xún zhuǎn xiāng shī。
tú wén lèi xiě rǎn chéng huā,
qǐ liào zhēn xīn huà wèi shí。
hán chóu hán hèn sù xiāng gūi,
xiǎng liào zhī tóu zhǐ dú qī。
dàn lìng jiàn zhuāng liáng yuān mèng,
bù quàn xíng rén zhù mǎ tí。