太和山铭
(明代)区大相
穹窿太和,上参冥莫。近接嵩华,远拔衡霍。明后有作,是称灵岳。
上帝攸居,天柱是度。赫赫成后,玄戈再援。神之相之,用武以断。
穆穆肃皇,中兴江汉。神之启之,守文以缵。巍巍天柱,前俯璚台。
层城万仞,上应中台。地轴盘结,云汉昭回。灵踪久閟,真路乍开。
爰饰云构,造于中天。冠峰被麓,舄奕墟躔。丹碧霞焕,栋宇星悬。
势侔太一,巧极望仙。神之所妥,钩陈营卫。鞭风驾霆,出入云际。
神之所临,徵灵表异。康国阜民,克显于世。玄圃之峦,仁后所履。
丹丘之屺,仙灵所倚。咸障大荒,曷窥元始。追茂至道,孰踰斯美。
惟兹崇报,前掩禅封。在帝左右,罔或不共。四气顺序,万方景从。
昭佑我明,受福无穷。
《太和山铭》拼音标注
tài hé shān míng
qióng lóng tài hé,
shàng cān míng mò。
jìn jiē sōng huá,
yuǎn bá héng huò。
míng hòu yǒu zuò,
shì chēng líng yuè。
shàng dì yōu jū,
tiān zhù shì dù。
hè hè chéng hòu,
xuán gē zài yuán。
shén zhī xiāng zhī,
yòng wǔ yǐ duàn。
mù mù sù huáng,
zhōng xīng jiāng hàn。
shén zhī qǐ zhī,
shǒu wén yǐ zuǎn。
wēi wēi tiān zhù,
qián fǔ qióng tái。
céng chéng wàn rèn,
shàng yìng zhōng tái。
dì zhóu pán jié,
yún hàn zhāo húi。
líng zōng jǐu bì,
zhēn lù zhà kāi。
yuán shì yún gōu,
zào yú zhōng tiān。
guān fēng bèi lù,
xì yì xū chán。
dān bì xiá huàn,
dòng yǔ xīng xuán。
shì móu tài yī,
qiǎo jí wàng xiān。
shén zhī suǒ tuǒ,
gōu chén yíng wèi。
biān fēng jià tíng,
chū rù yún jì。
shén zhī suǒ lín,
zhēng líng biǎo yì。
kāng guó fù mín,
kè xiǎn yú shì。
xuán pǔ zhī luán,
rén hòu suǒ lv̌。
dān qīu zhī qǐ,
xiān líng suǒ yǐ。
xián zhàng dà huāng,
hé kūi yuán shǐ。
zhūi mào zhì dào,
shú yú sī měi。
wéi zī chóng bào,
qián yǎn shàn fēng。
zài dì zuǒ yòu,
wǎng huò bù gòng。
sì qì shùn xù,
wàn fāng jǐng cóng。
zhāo yòu wǒ míng,
shòu fú wú qióng。
- 上一篇:励志诗 其七
- 下一篇:寿域诗四章为庄得全编修尊人作