琴剑篇
(明代)区大相
匣中有剑囊有琴,美人昔赠双南金。琴是峄阳之古桐,凝烟拂雾高冈岑。
百鸟过之徊翔而不敢下,丹穴之禽经此留遗音。
剑是昆吾切玉之劲铁,秋星为铓雪作镡。才动金环神鬼泣,未离宝匣蛟龙吟。
一从轩辕战涿野,崩云挥日光华夏。一从有虞奏南薰,卿云白雪流雰雰。
感君赠我意,我行双佩之。风烟万里不自保,行藏千古宁须疑。
一片清霜吐莲锷,七弦流水含金徽。剑以待风胡,琴以待钟期。
世间听曲皆里耳,谁能为我辨雄雌。近闻塞上风尘起,胡骑纷纷渡辽水。
又闻帝室赓明良,正风合雅从古始。吾将拭我青萍,拂我缘绮。
三战为君渫胡血,再鼓为君洗俗耳。行令四海无妖氛,还坐清风竹林里。
《琴剑篇》拼音标注
qín jiàn piān
xiá zhōng yǒu jiàn náng yǒu qín,
měi rén xī zèng shuāng nán jīn。
qín shì yì yáng zhī gǔ tóng,
níng yān fú wù gāo gāng cén。
bǎi niǎo guò zhī huái xiáng ér bù gǎn xià,
dān xué zhī qín jīng cǐ líu yí yīn。
jiàn shì kūn wú qiē yù zhī jìng tiě,
qīu xīng wèi máng xuě zuò tán。
cái dòng jīn huán shén gǔi qì,
wèi lí bǎo xiá jiāo lóng yín。
yī cóng xuān yuán zhàn zhuō yě,
bēng yún hūi rì guāng huá xià。
yī cóng yǒu yú zòu nán xūn,
qīng yún bái xuě líu fēn fēn。
gǎn jūn zèng wǒ yì,
wǒ xíng shuāng pèi zhī。
fēng yān wàn lǐ bù zì bǎo,
xíng cáng qiān gǔ níng xū yí。
yī piàn qīng shuāng tǔ lián è,
qī xián líu shǔi hán jīn hūi。
jiàn yǐ dài fēng hú,
qín yǐ dài zhōng qī。
shì jiān tīng qū jiē lǐ ěr,
shúi néng wèi wǒ biàn xióng cí。
jìn wén sāi shàng fēng chén qǐ,
hú qí fēn fēn dù liáo shǔi。
yòu wén dì shì gēng míng liáng,
zhèng fēng hé yǎ cóng gǔ shǐ。
wú jiāng shì wǒ qīng píng,
fú wǒ yuán qǐ。
sān zhàn wèi jūn xiè hú xiě,
zài gǔ wèi jūn xǐ sú ěr。
xíng lìng sì hǎi wú yāo fēn,
huán zuò qīng fēng zhú lín lǐ。
- 上一篇:励志诗 其四
- 下一篇:登太白酒楼用黄宫詹韵