送孙公子还贵州

(明代)何吾驺

铁城凉风夜萧瑟,把酒酣歌情转剧。相期双翮付青云,骊驹夜动何匆逼。

忆昔思亲万里趋,苜蓿斋头何所适。吾师青毡一局寒,公子怀中双白璧。

锋露宁缘锥处亲,青天倚剑生颜色。同调终当流水知,襟期共对能相识。

天下有情师与汝,岂但通家称莫逆。行酒清斋续夜灯,梅花片片芬瑶席。

却言公子思南归,乍别同心增怆咽。马首牵丝游子肠,羊城后夜先相忆。

虽然鸿鹄飞高天,安能膝下长侍侧。丈夫出门耐风霜,逆旅穷愁应不惜。

扬帆且复赋新诗,粤山嵯峨粤水碧。醉看百越几山川,何似梁州旧风物。

碧鸡归复故乡时,岭云为衣花作骨。谁当远道寄相思,何以相逢在北极。

《送孙公子还贵州》拼音标注

sòng sūn gōng zǐ huán gùi zhōu
tiě chéng liáng fēng yè xiāo sè,
bǎ jǐu hān gē qíng zhuǎn jù。
xiāng qī shuāng hé fù qīng yún,
lí jū yè dòng hé cōng bī。
yì xī sī qīn wàn lǐ qū,
mù sù zhāi tóu hé suǒ shì。
wú shī qīng zhān yī jú hán,
gōng zǐ huái zhōng shuāng bái bì。
fēng lù níng yuán zhūi chù qīn,
qīng tiān yǐ jiàn shēng yán sè。
tóng diào zhōng dāng líu shǔi zhī,
jīn qī gòng dùi néng xiāng shì。
tiān xià yǒu qíng shī yǔ rǔ,
qǐ dàn tōng jiā chēng mò nì。
xíng jǐu qīng zhāi xù yè dēng,
méi huā piàn piàn fēn yáo xí。
què yán gōng zǐ sī nán gūi,
zhà bié tóng xīn zēng chuàng yān。
mǎ shǒu qiān sī yóu zǐ cháng,
yáng chéng hòu yè xiān xiāng yì。
sūi rán hóng hú fēi gāo tiān,
ān néng xī xià cháng shì cè。
zhàng fū chū mén nài fēng shuāng,
nì lv̌ qióng chóu yìng bù xī。
yáng fān qiě fù fù xīn shī,
yuè shān cuó é yuè shǔi bì。
zùi kàn bǎi yuè jī shān chuān,
hé sì liáng zhōu jìu fēng wù。
bì jī gūi fù gù xiāng shí,
líng yún wèi yī huā zuò gǔ。
shúi dāng yuǎn dào jì xiāng sī,
hé yǐ xiāng féng zài běi jí。