书昌谷集后四章 其一

(清代)何栻

天矫赤虬子,飞下天之衢。帝成白玉楼,手板来传呼。

始知天上人,不读人间书。神仙不可学,学之使人愚。

含冲抱元寂,坐令神智枯。班班香案吏,中有才人无?

《书昌谷集后四章 其一》拼音标注

shū chāng gǔ jí hòu sì zhāng qí yī
tiān jiǎo chì qíu zǐ,
fēi xià tiān zhī qú。
dì chéng bái yù lóu,
shǒu bǎn lái chuán hū。
shǐ zhī tiān shàng rén,
bù dú rén jiān shū。
shén xiān bù kě xué,
xué zhī shǐ rén yú。
hán chōng bào yuán jì,
zuò lìng shén zhì kū。
bān bān xiāng àn lì,
zhōng yǒu cái rén wú ?