真氏女

(明代)何乔新

妾本相门女,少小颜如玉。阿爷负官钱,鬻妾以自赎。

诗书不复理,学唱金缕衣。当筵歌一曲,赢得锦缠归。

相君名世儒,闻歌忽惊讶。相问始知因,矜怜重悲诧。

告官脱妓籍,礼送归名家。纱窗理旧业,肯复歌淫哇。

昔为粪上英,今作闺中秀。长安游冶郎,讵敢窥窗牖。

罗裾与象揥,淡然儒家妆。良人词苑吏,不数羽林郎。

今宵复何宵,三星正当户。喜极忽成悲,潸然泪如雨。

幽兰植粪壤,芳洁常猗猗。妾身犹处子,郎君当自知。

真氏女》拼音标注

zhēn shì nv̌
qiè běn xiāng mén nv̌,
shǎo xiǎo yán rú yù。
ā yé fù guān qián,
yù qiè yǐ zì shú。
shī shū bù fù lǐ,
xué chàng jīn lv̌ yī。
dāng yán gē yī qū,
yíng dé jǐn chán gūi。
xiāng jūn míng shì rú,
wén gē hū liáng yà。
xiāng wèn shǐ zhī yīn,
jīn lián zhòng bēi chà。
gào guān tuō jì jí,
lǐ sòng gūi míng jiā。
shā chuāng lǐ jìu yè,
kěn fù gē yín wā。
xī wèi fèn shàng yīng,
jīn zuò gūi zhōng xìu。
cháng ān yóu yě láng,
jù gǎn kūi chuāng yǒu。
luō jū yǔ xiàng tì,
dàn rán rú jiā zhuāng。
liáng rén cí yuàn lì,
bù shù yǔ lín láng。
jīn xiāo fù hé xiāo,
sān xīng zhèng dāng hù。
xǐ jí hū chéng bēi,
shān rán lèi rú yǔ。
yōu lán zhí fèn rǎng,
fāng jié cháng yī yī。
qiè shēn yóu chù zǐ,
láng jūn dāng zì zhī。