乱后别苏州人诗
(宋代)安道
徘徊睇阊阖,怅望机姑苏。慨矣嗟荒运,悲哉惜霸图。
子常终覆郢,宰嚭遂亡吴。石陨星方暗,山崩川自枯。
周京摧棫朴,汉社落枌榆。宫毁无巢燕,城空馀堞乌。
兹邦陨端委,多士自相趋。照庑同燕石,光车等魏珠。
言离已惆怅,念别更踟蹰。若访任公子,求余东海隅。
《乱后别苏州人诗》拼音标注
luàn hòu bié sū zhōu rén shī
pái huái dì chāng gé,
chàng wàng jī gū sū。
kǎi yǐ jiē huāng yùn,
bēi zāi xī bà tú。
zǐ cháng zhōng fù yǐng,
zǎi pǐ sùi wáng wú。
shí yǔn xīng fāng àn,
shān bēng chuān zì kū。
zhōu jīng cūi yù pò,
hàn shè luò fén yú。
gōng hǔi wú cháo yàn,
chéng kōng yú dié wū。
zī bāng yǔn duān wěi,
duō shì zì xiāng qū。
zhào wǔ tóng yàn shí,
guāng chē děng wèi zhū。
yán lí yǐ chóu chàng,
niàn bié gèng chí chú。
ruò fǎng rèn gōng zǐ,
qíu yú dōng hǎi yú。
- 上一篇:岁晚漫作
- 下一篇:听李节弹筝和文文水韵