戏赠瞽者

(宋代)安道

就鞍和袖绾丝缰,也逐王孙出晋阳。人笑但闻誇景物,风来应解审笙簧。

马蹄响处无芳草,莺舌调时有绿杨。休道不知春色好,东风桃李一般香。

《戏赠瞽者》拼音标注

xì zèng gǔ zhě
jìu ān hé xìu wǎn sī jiāng,
yě zhú wáng sūn chū jìn yáng。
rén xiào dàn wén kuā jǐng wù,
fēng lái yìng jiě shěn shēng huáng。
mǎ tí xiǎng chù wú fāng cǎo,
yīng shé diào shí yǒu lv̀ yáng。
xīu dào bù zhī chūn sè hǎo,
dōng fēng táo lǐ yī bān xiāng。