酴醾依柏引蔓上冒其颠

(宋代)崔鶠

春风亦已老,自厌丹采媚。
独留白雪药,洒此千尺翠。
嵯峨珠笼冠,缥缈冒佛香。
幽香勿袭人,恐为真色累。
但原保明姿,终日奉清对。
要之万物夥,汙洁自有类。

《酴醾依柏引蔓上冒其颠》拼音标注

tú mí yī bǎi yǐn màn shàng mào qí diān
chūn fēng yì yǐ lǎo,
zì yàn dān cǎi mèi。
dú líu bái xuě yào,
sǎ cǐ qiān chǐ cùi。
cuó é zhū lóng guān,
piǎo miǎo mào fó xiāng。
yōu xiāng wù xí rén,
kǒng wèi zhēn sè lèi。
dàn yuán bǎo míng zī,
zhōng rì fèng qīng dùi。
yào zhī wàn wù huǒ,
wū jié zì yǒu lèi 。