李少妇词

(明代)崔庆昌

相公之孙铁城李,养得幽闺天质美。
幽闺不出十七年,一朝嫁与梁家子。
梁家之子鸾凤雏,珊瑚玉树交枝株。
池上鸳鸯本成匹,园中蛱蝶何曾孤。
丈夫壮志仕远子,山川阻绝道路长。
儿女含情不忍别,一别那堪肠断绝。
高梧叶落黄花香,忽惊今日重阳节。
佳晨依旧复谁在,满苑茱萸不堪采。
更上高楼望远天,天涯极目空云烟。
不向旁人道心事,回头滴泪空潸潸。
牛羊归尽山欲夕,门外终无北来客。
此身愿得归泉士,死后那知离别苦。
春花易落兰早摧,凤台翠幄垂蛛丝。
芳魂不作武昌石,定寄湘江斑竹枯。
斑竹枝头杜鹃血,血点泪痕俱不灭。
青山碧草夜茫茫,千古香魂坟上月。

《李少妇词》拼音标注

lǐ shǎo fù cí
xiāng gōng zhī sūn tiě chéng lǐ,
yǎng dé yōu gūi tiān zhí měi。
yōu gūi bù chū shí qī nián,
yī zhāo jià yǔ liáng jiā zǐ。
liáng jiā zhī zǐ luán fèng chú,
shān hú yù shù jiāo zhī zhū。
chí shàng yuān yāng běn chéng pǐ,
yuán zhōng jiá dié hé céng gū。
zhàng fū zhuàng zhì shì yuǎn zǐ,
shān chuān zǔ jué dào lù cháng。
ér nv̌ hán qíng bù rěn bié,
yī bié nà kān cháng duàn jué。
gāo wú yè luò huáng huā xiāng,
hū liáng jīn rì zhòng yáng jié。
jiā chén yī jìu fù shúi zài,
mǎn yuàn zhū yú bù kān cǎi。
gèng shàng gāo lóu wàng yuǎn tiān,
tiān yá jí mù kōng yún yān。
bù xiàng páng rén dào xīn shì,
húi tóu dī lèi kōng shān shān。
níu yáng gūi jǐn shān yù xī,
mén wài zhōng wú běi lái kè。
cǐ shēn yuàn dé gūi quán shì,
sǐ hòu nà zhī lí bié kǔ。
chūn huā yì luò lán zǎo cūi,
fèng tái cùi wò chúi zhū sī。
fāng hún bù zuò wǔ chāng shí,
dìng jì xiāng jiāng bān zhú kū。
bān zhú zhī tóu dù juān xiě,
xiě diǎn lèi hén jù bù miè。
qīng shān bì cǎo yè máng máng,
qiān gǔ xiāng hún fén shàng yuè 。