峡中行十余里奇奥殆绝出峡后上辣子山险峻为诸山之最
(清代)姚椿
空山无人鸟欲栖,后者鸱啸前猿啼。两面绝壁中一溪,众峰压天天亦低。
羲和有辔不得骋,山势欲掣斜阳西。斜阳到山不到地,影射瀑布晴无泥。
飞流直下二千辔,冲石石白一色齐。有时欲落不肯落,片片击碎青玻璃。
云根突兀峙崖底,沙石相夹成径溪。舆夫利涉视晴雨,我行雨过径不迷。
平时暴涨尽淤没,巨浸不许牛驾犁。便思盛夏此消暑,道远何用糇粮赍。
山行快意苦易尽,突落万仞高崥嵽。作势伛偻磨盘蚁,举步局蹐藩触羝。
仄身树碍险被挂,当头石崩如欲挤。谁知此路有时上,风吹绝顶阴凄凄。
下坡走丸侧复侧,势险节短不敢稽。陂陀磈礨尽如此,直使人力穷攀跻。
令我回首望石峡,到此阁笔诗难题。
《峡中行十余里奇奥殆绝出峡后上辣子山险峻为诸山之最》拼音标注
xiá zhōng xíng shí yú lǐ qí ào dài jué chū xiá hòu shàng là zǐ shān xiǎn jùn wèi zhū shān zhī zùi
kōng shān wú rén niǎo yù qī,
hòu zhě zhī xiào qián yuán tí。
liǎng miàn jué bì zhōng yī xī,
zhòng fēng yā tiān tiān yì dī。
xī hé yǒu pèi bù dé chěng,
shān shì yù chè xié yáng xī。
xié yáng dào shān bù dào dì,
yǐng shè pù bù qíng wú ní。
fēi líu zhí xià èr qiān pèi,
chōng shí shí bái yī sè qí。
yǒu shí yù luò bù kěn luò,
piàn piàn jí sùi qīng bō lí。
yún gēn tū wù zhì yá dǐ,
shā shí xiāng jiā chéng jìng xī。
yú fū lì shè shì qíng yǔ,
wǒ xíng yǔ guò jìng bù mí。
píng shí bào zhǎng jǐn yū méi,
jù jìn bù xǔ níu jià lí。
biàn sī shèng xià cǐ xiāo shǔ,
dào yuǎn hé yòng hóu liáng jī。
shān xíng kuài yì kǔ yì jǐn,
tū luò wàn rèn gāo pǐ dié。
zuò shì yǔ lv̌ mó pán yǐ,
jǔ bù jú jí fán hóng dī。
zè shēn shù ài xiǎn bèi guà,
dāng tóu shí bēng rú yù jǐ。
shúi zhī cǐ lù yǒu shí shàng,
fēng chūi jué dǐng yīn qī qī。
xià pō zǒu wán cè fù cè,
shì xiǎn jié duǎn bù gǎn jī。
bēi tuó wěi lěi jǐn rú cǐ,
zhí shǐ rén lì qióng pān jī。
lìng wǒ húi shǒu wàng shí xiá,
dào cǐ gé bǐ shī nán tí。