赏红药 其二

(明代)储巏

莫怪多情尽日看,春残花谢总相干。迟开已待花神入,真赏能逢地主难。

翠幄微香吹渐远,玉盘承露泻初寒。三年拟试沉香笔,却算行期为尔宽。

《赏红药 其二》拼音标注

shǎng hóng yào qí èr
mò guài duō qíng jǐn rì kàn,
chūn cán huā xiè zǒng xiāng gān。
chí kāi yǐ dài huā shén rù,
zhēn shǎng néng féng dì zhǔ nán。
cùi wò wēi xiāng chūi jiàn yuǎn,
yù pán chéng lù xiè chū hán。
sān nián nǐ shì chén xiāng bǐ,
què suàn xíng qī wèi ěr kuān。