与孙自修祝和甫读宛陵山谷诗

(宋代)程永奇

孙君出空陵,梅诗氏独不喜。
祝黄世通家,於此更訾毁。
暇日扣我门,相与求正始。
敢述过庭闻,用告二三子。
节拍贵详缓,言语戒浮靡。
无因内金盘,遂厌古罍洗。
无敢变徵声,雅乐成逆耳。
譬如学书人,牵率宗二米。
一观繇羲帖,弃走却千里。
九方相神骏,肯与骊黄齿。
纷纷稗官说,而昧洙泗理。
世事难具陈,岂必在文士。
不鼓无成亏,吾欲师昭氏。

《与孙自修祝和甫读宛陵山谷诗》拼音标注

yǔ sūn zì xīu zhù hé fǔ dú wǎn líng shān gǔ shī
sūn jūn chū kōng líng,
méi shī shì dú bù xǐ。
zhù huáng shì tōng jiā,
yú cǐ gèng zǐ hǔi。
xiá rì kòu wǒ mén,
xiāng yǔ qíu zhèng shǐ。
gǎn shù guò tíng wén,
yòng gào èr sān zǐ。
jié pāi gùi xiáng huǎn,
yán yǔ jiè fú mǐ。
wú yīn nèi jīn pán,
sùi yàn gǔ léi xǐ。
wú gǎn biàn zhēng shēng,
yǎ lè chéng nì ěr。
pì rú xué shū rén,
qiān lv̀ zōng èr mǐ。
yī guān yáo xī tiē,
qì zǒu què qiān lǐ。
jǐu fāng xiāng shén jùn,
kěn yǔ lí huáng chǐ。
fēn fēn bài guān shuō,
ér mèi zhū sì lǐ。
shì shì nán jù chén,
qǐ bì zài wén shì。
bù gǔ wú chéng yú,
wú yù shī zhāo shì 。