古梅

(宋代)程炎子

水边山脚友渔樵,梅欲窥人故故招。
树剥龙鳞黏碧藓,枝翘鹤膝糁红椒。
诗如老杜吟东阁,梦约逋仙过断桥。
好待月窗清影瘦,传他神子上生绡。

《古梅》拼音标注

gǔ méi
shǔi biān shān jiǎo yǒu yú qiáo,
méi yù kūi rén gù gù zhāo。
shù bō lóng lín nián bì xiǎn,
zhī qiáo hè xī sān hóng jiāo。
shī rú lǎo dù yín dōng gé,
mèng yuē bū xiān guò duàn qiáo。
hǎo dài yuè chuāng qīng yǐng shòu,
chuán tā shén zǐ shàng shēng xiāo 。