次韵张顺之见寄

(宋代)程洵

诗翁老去百年灰,皮肤剥落真实在。诛茅筑室傍幽林,泉石烟云动光彩。

酸寒不作郊岛态,尚友渊明向千载。但欣妙语笔端生,不管流年暗中改。

邻家有景借脩竹,野径无风馥芳茝。人嫌柴门雀可罗,自倚奚囊富成海。

我闻公名嗟已久,向风每恨平生昧。袖诗过我岂宜蒙,公才较丕几十倍。

要从柳州斗雅健,未许公羊誇辨裁。别来又见秋风高,抵掌论文几时再。

尊中绿酒已堪酌,篱下黄花行可戴。幸无俗物恼幽人,祇可剧谈佳客对。

方侯况是社中酒,辨舌澜翻似秦代。公来当为折简呼,园有佳蔬更同采。

雅集何须画作图,风流自可追前辈。

《次韵张顺之见寄》拼音标注

cì yùn zhāng shùn zhī jiàn jì
shī wēng lǎo qù bǎi nián hūi,
pí fū bō luò zhēn shí zài。
zhū máo zhú shì bàng yōu lín,
quán shí yān yún dòng guāng cǎi。
suān hán bù zuò jiāo dǎo tài,
shàng yǒu yuān míng xiàng qiān zài。
dàn xīn miào yǔ bǐ duān shēng,
bù guǎn líu nián àn zhōng gǎi。
lín jiā yǒu jǐng jiè xīu zhú,
yě jìng wú fēng fù fāng chǎi。
rén xián chái mén què kě luō,
zì yǐ xī náng fù chéng hǎi。
wǒ wén gōng míng jiē yǐ jǐu,
xiàng fēng měi hèn píng shēng mèi。
xìu shī guò wǒ qǐ yí méng,
gōng cái jiào pī jī shí bèi。
yào cóng lǐu zhōu dǒu yǎ jiàn,
wèi xǔ gōng yáng kuā biàn cái。
bié lái yòu jiàn qīu fēng gāo,
dǐ zhǎng lùn wén jī shí zài。
zūn zhōng lv̀ jǐu yǐ kān zhuó,
lí xià huáng huā xíng kě dài。
xìng wú sú wù nǎo yōu rén,
qí kě jù tán jiā kè dùi。
fāng hóu kuàng shì shè zhōng jǐu,
biàn shé lán fān sì qín dài。
gōng lái dāng wèi zhé jiǎn hū,
yuán yǒu jiā shū gèng tóng cǎi。
yǎ jí hé xū huà zuò tú,
fēng líu zì kě zhūi qián bèi。