鹊桥仙 次中庵韵题解安卿盆梅

(元代)程文海

南枝春盛,斜斜整整。犹带孤山光景。相逢索笑耐尊空,向老瓦盆中自省。

风霜人老,关河路永。赖得生成惯冷。凭谁移傍太初岩,待雪月交光得影。

《鹊桥仙 次中庵韵题解安卿盆梅》拼音标注

què qiáo xiān cì zhōng ān yùn tí jiě ān qīng pén méi
nán zhī chūn shèng,
xié xié zhěng zhěng。
yóu dài gū shān guāng jǐng。
xiāng féng suǒ xiào nài zūn kōng,
xiàng lǎo wǎ pén zhōng zì shěng。
fēng shuāng rén lǎo,
guān hé lù yǒng。
lài dé shēng chéng guàn lěng。
píng shúi yí bàng tài chū yán,
dài xuě yuè jiāo guāng dé yǐng。