南雄八景诗 其七 阴晴塔影
(宋代)安道
浮屠千尺起层层,半入虚无看不明。月转黄昏移石笋,露垂清晓滴金茎。
孤棱直压花阴重,斗角横铺水面轻。几度攀缘临绝顶,倒身翻与地相平。
《南雄八景诗 其七 阴晴塔影》拼音标注
nán xióng bā jǐng shī qí qī yīn qíng tǎ yǐng
fú tú qiān chǐ qǐ céng céng,
bàn rù xū wú kàn bù míng。
yuè zhuǎn huáng hūn yí shí sǔn,
lù chúi qīng xiǎo dī jīn jīng。
gū léng zhí yā huā yīn zhòng,
dǒu jiǎo héng pū shǔi miàn qīng。
jī dù pān yuán lín jué dǐng,
dǎo shēn fān yǔ dì xiāng píng。
- 上一篇:南雄八景诗 其八 晦朔潮痕
- 下一篇:南雄八景诗 其六 玲珑仙室