玲珑四犯 篷窗独坐 天末予怀 倚白石腔 用纾离愫
(清代)程颂万
浦口断虹,湾头归棹,客襟凉意如许。苹香吹上了,一幅销魂句。
江郎鬓凋倦旅,漫断阕、拥衾慵赋。暝色凄魂,薄寒支病,无限倦怀苦。
遥天髡尽离树。理篷窗旧曲,凄绝筝语。怕吹龙笛晚,喷起前滩雨。
汀洲窈窕人何在,怅遗佩、拂尘兰浦。涛雪舞。诗愁被东流卷去。
《玲珑四犯 篷窗独坐,天末予怀,倚白石腔,用纾离愫》拼音标注
líng lóng sì fàn péng chuāng dú zuò,tiān mò yú huái,yǐ bái shí qiāng,yòng shū lí sù
pǔ kǒu duàn hóng,
wān tóu gūi zhuō,
kè jīn liáng yì rú xǔ。
píng xiāng chūi shàng le,
yī fú xiāo hún jù。
jiāng láng bìn diāo juàn lv̌,
màn duàn què 、 yǒng qīn yōng fù。
míng sè qī hún,
bó hán zhī bìng,
wú xiàn juàn huái kǔ。
yáo tiān kūn jǐn lí shù。
lǐ péng chuāng jìu qū,
qī jué zhēng yǔ。
pà chūi lóng dí wǎn,
pēn qǐ qián tān yǔ。
tīng zhōu yǎo tiǎo rén hé zài,
chàng yí pèi 、 fú chén lán pǔ。
tāo xuě wǔ。
shī chóu bèi dōng líu juàn qù。
- 上一篇:子夜歌 中实见示红桥笛语 谱此继声
- 下一篇:夜合花 题病起美人画帧