海天阔处 春云 和彦清兄韵

(清代)程颂万

梦魂比春慵,和愁倚向阑干缺。狞龙出海,满身都带,懒窝云叶。

轻欲烘烟,淡疑妨雨,数重纱隔。正神皋昨夜,划开愁界,逗一片、蒙蒙月。

怕蹴巫峰仙阙。乍兰宵、楚魂飞越。天东障子,晓来偷变,窈娘衣褶。

斗煞梨花,扶慵柳絮,欠些明白。妒红儿立处,髻鬟松了,背东风说。

《海天阔处 春云,和彦清兄韵》拼音标注

hǎi tiān kuò chù chūn yún,hé yàn qīng xiōng yùn
mèng hún bǐ chūn yōng,
hé chóu yǐ xiàng lán gān quē。
níng lóng chū hǎi,
mǎn shēn dū dài,
lǎn wō yún yè。
qīng yù hōng yān,
dàn yí fáng yǔ,
shù zhòng shā gé。
zhèng shén gāo zuó yè,
huá kāi chóu jiè,
dòu yī piàn 、 méng méng yuè。
pà cù wū fēng xiān què。
zhà lán xiāo 、 chǔ hún fēi yuè。
tiān dōng zhàng zǐ,
xiǎo lái tōu biàn,
yǎo niáng yī zhé。
dǒu shā lí huā,
fú yōng lǐu xù,
qiàn xiē míng bái。
dù hóng ér lì chù,
jì huán sōng le,
bèi dōng fēng shuō。