峡口
(清代)成书
向夕阴风来,乱山渐萧索。两峰忽相参,再转境弥恶。
峡深天欲断,道窄壁如削。阴崖无草木,盛夏亦光濯。
狠石积铁黝,奇状献斧凿。负隅猛虎蹲,作势厉鬼攫。
濛濛崖雾映,惨惨白日落。久役乱惊魂,畏途愁病脚。
出峡稍平旷,石辙犹荦确。神伤自昔然,何心记丘壑。
《峡口》拼音标注
xiá kǒu
xiàng xī yīn fēng lái,
luàn shān jiàn xiāo suǒ。
liǎng fēng hū xiāng cān,
zài zhuǎn jìng mí è。
xiá shēn tiān yù duàn,
dào zhǎi bì rú xuē。
yīn yá wú cǎo mù,
shèng xià yì guāng zhuó。
hěn shí jī tiě yǒu,
qí zhuàng xiàn fǔ záo。
fù yú měng hǔ dūn,
zuò shì lì gǔi jué。
méng méng yá wù yìng,
cǎn cǎn bái rì luò。
jǐu yì luàn liáng hún,
wèi tú chóu bìng jiǎo。
chū xiá shāo píng kuàng,
shí chè yóu luò què。
shén shāng zì xī rán,
hé xīn jì qīu hè。