集唐句挽吴君用威

(宋代)安道

生不成名身已老,此时愁望情多少。零落残魂重黯然,几年翔集来华表。

昨夜春风晓色寒,病来慵引架书看。更无人处帘垂地,百计求安未得安。

孤城返照红将风,潸然四顾难消遣。为君惆怅又黄昏,未将梅蕊惊新眼。

怀抱如何得好开,眼前人事只堪哀。云飞雨散知何处,岂逐春风一一回。

鵩鸟赋来人已没,闲花散乱填书帙。碧窗斜月蔼微晖,湘泪浅深滋竹色。

节概犹誇似古人,每回回首好长颦。颜回徒恨少成古,辜负秾华过一身。

离别不堪无限意,琴樽风月闲生计。叶声身影独窗前,泪随红烛无由制。

《集唐句挽吴君用威》拼音标注

jí táng jù wǎn wú jūn yòng wēi
shēng bù chéng míng shēn yǐ lǎo,
cǐ shí chóu wàng qíng duō shǎo。
líng luò cán hún zhòng àn rán,
jī nián xiáng jí lái huá biǎo。
zuó yè chūn fēng xiǎo sè hán,
bìng lái yōng yǐn jià shū kàn。
gèng wú rén chù lián chúi dì,
bǎi jì qíu ān wèi dé ān。
gū chéng fǎn zhào hóng jiāng fēng,
shān rán sì gù nán xiāo qiǎn。
wèi jūn chóu chàng yòu huáng hūn,
wèi jiāng méi rǔi liáng xīn yǎn。
huái bào rú hé dé hǎo kāi,
yǎn qián rén shì zhǐ kān āi。
yún fēi yǔ sàn zhī hé chù,
qǐ zhú chūn fēng yī yī húi。
fú niǎo fù lái rén yǐ méi,
xián huā sàn luàn tián shū zhì。
bì chuāng xié yuè ǎi wēi hūi,
xiāng lèi qiǎn shēn zī zhú sè。
jié gài yóu kuā sì gǔ rén,
měi húi húi shǒu hǎo cháng pín。
yán húi tú hèn shǎo chéng gǔ,
gū fù nóng huá guò yī shēn。
lí bié bù kān wú xiàn yì,
qín zūn fēng yuè xián shēng jì。
yè shēng shēn yǐng dú chuāng qián,
lèi súi hóng zhú wú yóu zhì。