秦夫人砚歌为云楣赋
(清代)程尚濂
秦夫人,真将军,将军能武兼能文。白杆纵横万人敌,奇功书作垂天云。
生小学书仍学剑,草檄飞章留一砚。片石真同玉带生,血染隃麋泪如霰。
一出平播州,再出歼奢酋。河山破碎箭满眼,乃欲孱妇补此已缺之金瓯。
督师早以蜀为壑,中丞已入贼之橐。请缨则易借箸难,万夫之雄一个弱。
孤军慷慨先勤王,努力撑拄支危疆。平台召对诚仅事,况复宸翰垂煌煌。
云楣居士拜祠庙,古木荒烟一凭吊。感尔高歌泣鬼神,琼瑶竟效投桃报。
砚修七寸广半之,古制浑浑森角圭。惜哉将军遗墨尽煨烬,岿然此砚独与名山垂。
我来为尔摩挲久,虹气犹疑贯星斗。木兰从军宁复论,纷纷列女谁能偶。
圣朝史笔何嶙峋,特标一传褒殊勋。砚乎砚乎,万古不朽齐贞珉。
《秦夫人砚歌为云楣赋》拼音标注
qín fū rén yàn gē wèi yún méi fù
qín fū rén,
zhēn jiāng jūn,
jiāng jūn néng wǔ jiān néng wén。
bái gān zòng héng wàn rén dí,
qí gōng shū zuò chúi tiān yún。
shēng xiǎo xué shū réng xué jiàn,
cǎo xí fēi zhāng líu yī yàn。
piàn shí zhēn tóng yù dài shēng,
xiě rǎn yú mí lèi rú xiàn。
yī chū píng bō zhōu,
zài chū jiān shē qíu。
hé shān pò sùi jiàn mǎn yǎn,
nǎi yù chán fù bǔ cǐ yǐ quē zhī jīn ōu。
dū shī zǎo yǐ shǔ wèi hè,
zhōng chéng yǐ rù zéi zhī tuó。
qǐng yīng zé yì jiè zhù nán,
wàn fū zhī xióng yī gè ruò。
gū jūn kāng kǎi xiān qín wáng,
nǔ lì chēng zhǔ zhī wēi jiāng。
píng tái zhào dùi chéng jǐn shì,
kuàng fù chén hàn chúi huáng huáng。
yún méi jū shì bài cí miào,
gǔ mù huāng yān yī píng diào。
gǎn ěr gāo gē qì gǔi shén,
qióng yáo jìng xiào tóu táo bào。
yàn xīu qī cùn guǎng bàn zhī,
gǔ zhì hún hún sēn jiǎo gūi。
xī zāi jiāng jūn yí mò jǐn wēi jìn,
kūi rán cǐ yàn dú yǔ míng shān chúi。
wǒ lái wèi ěr mó suō jǐu,
hóng qì yóu yí guàn xīng dǒu。
mù lán cóng jūn níng fù lùn,
fēn fēn liè nv̌ shúi néng ǒu。
shèng zhāo shǐ bǐ hé lín xún,
tè biāo yī chuán bāo shū xūn。
yàn hū yàn hū,
wàn gǔ bù xǐu qí zhēn mín。