游师埪寺留题

(宋代)程奇

尘中总总谁青眼,黄发苍颜世情短。坐看前溪一片云,安得相从任舒卷。

浩歌聊咏北山薇,不有归心真自欺。欲借养和延昼梦,数声啼鸟日平西。

《游师埪寺留题》拼音标注

yóu shī kōng sì líu tí
chén zhōng zǒng zǒng shúi qīng yǎn,
huáng fā cāng yán shì qíng duǎn。
zuò kàn qián xī yī piàn yún,
ān dé xiāng cóng rèn shū juàn。
hào gē liáo yǒng běi shān wéi,
bù yǒu gūi xīn zhēn zì qī。
yù jiè yǎng hé yán zhòu mèng,
shù shēng tí niǎo rì píng xī。