泗源
(宋代)安道
虎豹岩边去,蛟龙窟里来。
稍流烟作阵,初激雪成堆。
派必人疏导,源应鬼凿开。
乍深涛不起,渐远浪相催。
可把江心比,尝将海眼猜。
始微才迸玉,终盛忽奔雷。
涧为寒无卉,丘因涧有苔。
已观离窦侧,俄见过城隈。
石劲崖难潄,沙虚岸易颓。
迩虽逾济漯,遐亦到蓬莱。
洗钵僧常至,乘槎客未回。
我从原际瞰,谁自谷中推。
汹涌曾浮磬,潺湲好泛杯。
狭宁容蚁穴,湍可暴鱼鳃。
劈华非天意,排淮乃力哉。
傍如巫女峡,上类楚王台。
漏泽空神异,襄陵但水灾。
林幽多鸟雀,地僻少尘埃。
重爱兹佳趣,题诗愧不才。
《泗源》拼音标注
sì yuán
sì yuán qí qiě guài,
shēng shì gè xuān hūi。
hǔ bào yán biān qù,
jiāo lóng kū lǐ lái。
shāo líu yān zuò zhèn,
chū jī xuě chéng dūi。
pài bì rén shū dǎo,
yuán yìng gǔi záo kāi。
zhà shēn tāo bù qǐ,
jiàn yuǎn làng xiāng cūi。
kě bǎ jiāng xīn bǐ,
cháng jiāng hǎi yǎn cāi。
shǐ wēi cái bèng yù,
zhōng shèng hū bēn léi。
jiàn wèi hán wú hùi,
qīu yīn jiàn yǒu tái。
yǐ guān lí dòu cè,
é jiàn guò chéng wēi。
shí jìng yá nán shù,
shā xū àn yì túi。
ěr sūi yú jì tà,
xiá yì dào péng lái。
xǐ bō sēng cháng zhì,
chéng chá kè wèi húi。
wǒ cóng yuán jì kàn,
shúi zì gǔ zhōng tūi。
xiōng yǒng céng fú qìng,
chán yuán hǎo fàn bēi。
xiá níng róng yǐ xué,
tuān kě bào yú sāi。
pī huá fēi tiān yì,
pái huái nǎi lì zāi。
bàng rú wū nv̌ xiá,
shàng lèi chǔ wáng tái。
lòu zé kōng shén yì,
xiāng líng dàn shǔi zāi。
lín yōu duō niǎo què,
dì pì shǎo chén āi。
zhòng ài zī jiā qù,
tí shī kùi bù cái 。