同诸子游芙蓉山

(清代)陈王猷

出郭见佳色,始得春山青。汩汩武溪水,滔滔初欲平。

渺渺惬神契,超超违俗情。风日况暄和,缓步徐览登。

渐与江城隔,屡自冈峦升。芙蓉削千仞,高无尘壒生。

风容去我久,留此泉源清。朅来饫云腴,忽若御风行。

至味乃淡泊,大道绝扰营。寥阒空山中,时闻天籁声。

我意本能适,欣然怀耦耕。虽乏买山物,宁负丘壑盟。

逍遥且为乐,聊复招友朋。辛苦仙人灶,徒存千载名。

汉道士风容曾于此山烧丹,灶迹犹存。

《同诸子游芙蓉山》拼音标注

tóng zhū zǐ yóu fú róng shān
chū guō jiàn jiā sè,
shǐ dé chūn shān qīng。
gǔ gǔ wǔ xī shǔi,
tāo tāo chū yù píng。
miǎo miǎo qiè shén qì,
chāo chāo wéi sú qíng。
fēng rì kuàng xuān hé,
huǎn bù xú lǎn dēng。
jiàn yǔ jiāng chéng gé,
lv̌ zì gāng luán shēng。
fú róng xuē qiān rèn,
gāo wú chén ài shēng。
fēng róng qù wǒ jǐu,
líu cǐ quán yuán qīng。
qiè lái yù yún yú,
hū ruò yù fēng xíng。
zhì wèi nǎi dàn bó,
dà dào jué rǎo yíng。
liáo qù kōng shān zhōng,
shí wén tiān lài shēng。
wǒ yì běn néng shì,
xīn rán huái ǒu gēng。
sūi fá mǎi shān wù,
níng fù qīu hè méng。
xiāo yáo qiě wèi lè,
liáo fù zhāo yǒu péng。
xīn kǔ xiān rén zào,
tú cún qiān zài míng。
hàn dào shì fēng róng céng yú cǐ shān shāo dān,
zào jī yóu cún。